”GIÁNG SINH VÙNG CAO” – 2018

CÂU LẠC BỘ CỰU SINH VIÊN CÔNG GIÁO
Kết nối – Yêu thương – Phục vụ

GIÁNG SINH VÙNG CAO 2018

Anh chị em thân mến. 
Những ngày cuối năm luôn là khoảng thời gian bận rộn với tất cả những dự định và công việc của mọi người. Nhưng các thành viên trong CLB CSVCG đã tạm gác lại những bộn bề, lo toan của cuộc sống cá nhân, mang theo niềm tin, tình yêu thương và những món quà về vật chất và tinh thần thẳng tiến lên bản Huổi Thướn xã Phiêng Cằm, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La. 

Chắc chắn tất cả các thành viên tham gia chuyến đi này, sẽ không bao giờ có thể quên được “cung đường bão tố ấy”. Sau khi di chuyển gần 6 tiếng trên oto, nhiều anh chị em đã thật sự mệt mỏi, nhưng điều “tuyệt vời nhất” trong chuyến đi, chính là khi cả đoàn phải đổi sang 2 chiếc xe tải để di chuyển vào bản. Đoạn đường chỉ có hơn 20km mà cả đoàn phải di chuyển mất hơn 3 tiếng đồng hồ. Con đường nhỏ khúc khửu, gập ghềnh nằm cheo leo trên sườn đồi. Nhiều đoạn đường, một bên chính là vực thẳm. Mỗi lần xe xuống dốc, tất cả mọi thành viên đều thót tim vì thực sự quá nguy hiểm. Trước khi đi, ai cũng lo lắng, sợ rằng trời mưa, thì không biết có thể di chuyển về Huổi Thướn bằng cách nào. Ai cũng cầu nguyện xin Chúa và Mẹ giữ gìn chuyến đi được thuận lợi và bình an.

Và rồi đoàn xe cũng vào được tới bản, lần đầu tiên gặp người dân nơi đây, không ít thành viên trong đoàn đã phải rơi nước mắt khi nhìn thất những gương mặt nhỏ bé, ngây ngô, đen nhẻm được sinh ra bởi “hôn nhân cận huyết” kia đi chân trần, đầu không hề được che chắn cẩn thận, và phần lớn các em đều đang ốm. Nhưng tất cả đều vui mừng chào đón chúng tôi, chúng được mọi người phát quà mà lòng đầy thích thú bởi vốn xưa nay đã quá quen với sự thiếu thốn. Chẳng màng tới sự mệt mỏi, chẳng còn nhớ tới những con đường gian nan đã khiến chúng tôi vô cùng vất vả. Tất cả mọi người, chẳng ai bảo ai, tự giác làm việc, người thì xắn tay đảo vữa, trộn xi măng để làm đường, người thì trang trí chuẩn bị cho đêm văn nghệ, người thì làm cơm phụ  giúp dân bản, người thì trò chuyện hỏi han người dân và chăm sóc cho các em nhỏ. 

Điều khiến chúng tôi đau lòng nhất, đấy là khi nhìn vào đôi mắt của những em nhỏ nơi đây và nghĩ tới tương lai của các em sau này.Chúng tôi cần phải làm gì? Có rất nhiều trẻ em ở đây không được đến trường, không được biết đến con chữ, không được khám chữa bệnh… cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Giáo dục còn thiếu nên phụ nữ và trẻ em còn chưa được tôn trọng. Và hôm ấy, có lẽ sẽ làm một ngày đặc biệt, không thể quên. Tất cả dân bản và thậm chí những bản xung quanh cũng đến để cùng ăn, cùng trò chuyện với chúng tôi dù đường xá vô cùng xa xôi vất vả.  Những nụ cười, tiếng nói trong trẻo, giản dị tưởng chừng có thể bắt gặp ở bất kì nơi đâu, vang lên bởi chính những con người sinh ra và lớn lên nơi đây lại là niềm vui, và hạnh phúc cho chúng tôi. Những tiếng cười ấy rất đẹp.

Một cử chỉ làm tôi cảm thấy vô cùng ấm áp trong chuyến đi này chính là món quà của người dân nơi đây. Tuy họ thiếu thốn là như thế, nhưng họ sẵn sàng chia sẻ cho chúng tôi những chiếc bánh giày do chính tay họ tự làm. Tuy hương vị có thể không hợp, không ngon, nhưng tôi nghĩ chắc ai trong đoàn cũng đã ăn hết bởi đó chính là tình cảm chân thành nhất mà người dân nơi đây gửi gắm ở trong đó dành cho chúng tôi. 

“Tình yêu, cho nhưng không” cho đi nhưng không cần được báo đáp. Chúng ta – những người trẻ mang trong mình nhiệt huyết, niềm tin và tình yêu của Chúa, muốn làm được nhiều hơn nữa cho người dân nơi đây và nhiều nơi khác nữa. Dù rằng có rào cản về ngôn ngữ, nhưng chỉ cần có một trái tim biết yêu thương chúng ta sẽ luôn tìm được cách để đến gần bên nhau.  Và dù đã rời ra mảnh đất còn nghèo đói và khó khăn ấy, nhưng chúng tôi sẽ luôn mang trong tim sự nhiệt thành, lòng yêu thương sẻ chia, tâm tình cảm tạ hồng ân của Chúa đến cho những anh chị em đang còn gặp nhiều khó khăn. Để có thể lại một lần nữa, được nhìn, được nghe, được cảm nhận những tiếng cười thân thương ấy trên những chuyến hành trình – hành trình của những trái tim biết yêu thương, biết sẻ chia và gửi trao hi vọng. 
Một số hình ảnh trong chuyến đi: